VŨ ĐÌNH THẮNG
CHUYỆN MƯA NGÂU
Tháng bẩy trời mưa chẳng ngỡ ngàng
Ngâu về kể thấu nỗi riêng mang
Chàng mong thiếp gặp sầu ngăn lối
Vợ muốn chồng thăm lệ chảy hàng
Cũng bởi còn vương tình CHỨC NỮ
Hay vì đã vướng chuyện NGƯU LANG
Trời thương bắc nhịp cầu Ô THƯỚC
Tái hợp hàng năm dẫu muộn màng
Tháng bẩy trời mưa chẳng ngỡ ngàng
Ngâu về kể thấu nỗi riêng mang
Chàng mong thiếp gặp sầu ngăn lối
Vợ muốn chồng thăm lệ chảy hàng
Cũng bởi còn vương tình CHỨC NỮ
Hay vì đã vướng chuyện NGƯU LANG
Trời thương bắc nhịp cầu Ô THƯỚC
Tái hợp hàng năm dẫu muộn màng
THƯƠNG VÙNG ĐẤT MỎ
Lũ lụt đau thương bởi tại trời
Dân lành thống khổ lệ tuôn rơi
Nguồn mưa nước đổ san bằng núi
Bão tố càn qua hủy nát đồi
Đất mỏ quê mình không chỗ trú
Khai trường chỗ bạn chẳng còn nơi
Đầu thu đã gặp ngày mưa gió
Cám cảnh thiên tai họa mấy lời
Lũ lụt đau thương bởi tại trời
Dân lành thống khổ lệ tuôn rơi
Nguồn mưa nước đổ san bằng núi
Bão tố càn qua hủy nát đồi
Đất mỏ quê mình không chỗ trú
Khai trường chỗ bạn chẳng còn nơi
Đầu thu đã gặp ngày mưa gió
Cám cảnh thiên tai họa mấy lời
VỀ
QUÊ
Quê nghèo trở lại chốn bình yên
Rũ bỏ sầu lo với lụy phiền
Sáng dậy nghe đàn chim gọi nắng
Đêm về thấy lũ dế ru miên
Bình tâm bến nước xem dòng chảy
Thả trí triền sông ngoạn bóng thuyền
Cõi sống đua chen không tiếc nữa
Quê nghèo trở lại chốn bình yên
Rũ bỏ sầu lo với lụy phiền
Sáng dậy nghe đàn chim gọi nắng
Đêm về thấy lũ dế ru miên
Bình tâm bến nước xem dòng chảy
Thả trí triền sông ngoạn bóng thuyền
Cõi sống đua chen không tiếc nữa
Một mình vui thú
cảnh thần tiên
KHAI XUÂN
Lần
trang giấy mỏng họa đôi vần
Bút
ngọc nghiên vàng nối áng xuân
Đượm
sắc hoa đào vương trước ngõ
Nồng
hương mốc thảo quện đầu sân
Vườn
mai dạo gót trang quân tử
Ngõ
trúc dừng chân khách mỹ nhân
Khoảnh
khắc giao thừa đang điểm tới
Men
nồng nhấp chén vịnh thơ ngân
VƯỜN QUÊ
(Ngũ Độ Thanh, Tập
Danh)
Vui
Mùa điểm sắc đượm màu hoa
Ngắm
cảnh vườn xuân mãi đậm đà
Lũ
bướm mơ màng bên luống cải
Bầy
chim lảnh lót cạnh bông trà
Vườn
sau gió thoảng hương nhài quyện
Ngõ
trước mây bồng vẻ nguyệt pha
Giã
biệt ngày mai về viễn phố
Quê
nghèo đậm dấu những ngày qua
HOÀI NIỆM
Cuốc gọi râm ran buổi nắng về
Trên cành liễu rủ rộn lời ve
Sen hồng nhớ hạ tươi làn nước
Phượng đỏ yêu trò thắm giỏ xe
Chống chếnh nào quên hồi lượm sấu
Hanh hao gợi nhớ thuở trèo me
Thời gian tựa bóng chim qua cửa
Nhẩm đếm đà thôi mấy chục hè
Cuốc gọi râm ran buổi nắng về
Trên cành liễu rủ rộn lời ve
Sen hồng nhớ hạ tươi làn nước
Phượng đỏ yêu trò thắm giỏ xe
Chống chếnh nào quên hồi lượm sấu
Hanh hao gợi nhớ thuở trèo me
Thời gian tựa bóng chim qua cửa
Nhẩm đếm đà thôi mấy chục hè
ĐÊM
Xào xạc đêm hè tiếng lá bay
Ngoài hiên chênh chếch bóng trăng gầy
Canh trường thao thức đêm bình lặng
Giấc đoản mơ màng gió động cây
Mộc thảo thơm nồng len cửa sổ
Hằng nga dải bạc nhuộm ngàn mây
Bao người biết được đêm dài ngắn
Ngọan cảnh trời đêm trong ngất ngây
Xào xạc đêm hè tiếng lá bay
Ngoài hiên chênh chếch bóng trăng gầy
Canh trường thao thức đêm bình lặng
Giấc đoản mơ màng gió động cây
Mộc thảo thơm nồng len cửa sổ
Hằng nga dải bạc nhuộm ngàn mây
Bao người biết được đêm dài ngắn
Ngọan cảnh trời đêm trong ngất ngây
VỊNH ẾCH NGỒI ĐÁY
GIẾNG
Giếng
cạn ồn ào gã ếch xanh
Đầu
to cổ rụt dáng đàn anh
Đàn
cua thấy bụng kêu ông mãnh
Lũ
cá nhìn da gọi cậu sành
Tục
uống không từ xơi nước rãnh
Phàm
ăn chẳng ngán nhậu mồi tanh
Kêu
nhiều ắt lộ khôn đường tránh
Cỡ
ấy xem là đủ bát canh
GIAO MÙA
Cuối hạ chiều nay nhạt nắng vàng
Mây hồng lãng đãng đón thu sang
Hơi may dịu vợi vương đầu phố
Tiết lạnh se se phủ cuối làng
Chợt nhớ sen hồng khi nắng đổ
Hoài thương phượng đỏ lúc mưa tràn
Xoay vần vẫn biết duyên trời định
Khoảnh khắc giao mùa vẫn xốn xang
Cuối hạ chiều nay nhạt nắng vàng
Mây hồng lãng đãng đón thu sang
Hơi may dịu vợi vương đầu phố
Tiết lạnh se se phủ cuối làng
Chợt nhớ sen hồng khi nắng đổ
Hoài thương phượng đỏ lúc mưa tràn
Xoay vần vẫn biết duyên trời định
Khoảnh khắc giao mùa vẫn xốn xang
ĐOÀN
BẢO TRUNG
VÔ ĐỀ
Xuân
đến rồi ư? xuân đấy a
Xuân
mang mưa móc tưới từng nhà
Buồng
kia ninh ních chuột mò tới
Bếp
nọ tuềnh toàng chó phóng qua
Lớn
bé tùy chừng phong biếu lễ
Hèn
sang ngam ngám gói dâng quà
Nhờ
xuân thiên hạ thêm nhiều lộc
Rộn
rã nhà bên những tiếng …khà
GIỎ HOM
Thư nhàn tán
chuyện giỏ và hom
Thiếu
một trong hai thật dở òm
Biết
giỏ vắng hom nhiều hến hóng
Hay
hom xa giỏ lắm trai dòm
Chăm
lo cuộc sống nhờ tay giỏ
Vun
vén gia đình cậy sức hom
GIỎ
cứng HOM mềm luôn khít khịt
Ngược
đời ắt chịu: cảnh om xòm
TỰ SƯỚNG
Sướng
thật mình nuôi hai chú heo
Chẳng
lo ngoáy cám với băm bèo
Sáng
con nhanh cẳng tìm rau sống
Tối
vợ dẻo vai gánh nước lèo
Trưa
ngủ bực mình nghe lợn réo
Đêm
nằm trằn trọc nghĩ vần reo
Mỗi
năm đôi lứa ra hàng thịt
Công
được cỗ lòng chén hết veo
THÚ QUÊ
Tết
tết xuân xuân đã đủ rồi
Quay
về với thú họa thơ thôi
Đào
tơ lấp ló vài hoa muộn
Quất
cỗi lơ ngơ mấy quả trồi
Rượu
cất be sành lòng sẵn mở
Trà
sao ấm sứ nước luôn sôi
Bên
nhau đàm đạo hồn mơ mộng
Chốn
ấy dòng Thương mãi lở bồi
THIÊN ĐỊA
NHÂN
Một
đoàn thi sĩ hứng du xuân
Mũ
áo xênh xang sạch bụi trần
Thơ
thới đỉnh non mây giỡn tóc
Nhẩn
nha sườn núi cỏ chen chân
Người
say cảnh mới người ra tứ
Khách
nhập hồn xưa khách họa vần
Men
rượu men thơ hòa quyện lại
Mênh
mang trời đất giữa lòng Nhân
TÁN MỒM
Đệ
nhất công to chính cái mồm
Không
tin tôi kể miệng cho rôm
Ở
đời ối kẻ sang bằng miệng
Thiên
hạ nhiều anh chết tại mồm
Bình
luận văn chương mồm sĩ tử
Khua
môi múa mỏ miệng lôm côm
Đói
no sướng khổ đều do miệng
Đệ
nhất công to chính cái mồm
MỪNG BẠN HAY
THƠ
Được
tin quan bác đậu tam khôi
Phấn
khởi nhóm thơ chuẩn bị rồi
Thiện
chí chủ mời đừng sáo vịt
Chân
tình khách dự chẳng vòi xôi
Trà
thơm ngọt giọng vui tâm sự
Thuốc
đượm say lòng tỏ khúc nhôi
Đáng
mặt thi hào làng bát cú
Nổi
danh Sao Đỏ xếp đầu nhôi
LUẬN CHƠI
Chơi
cờ cũng thú tựa chơi thơ
Cao
thấp nông sâu thả sức gờ
Hơn
thế ăn xe cười hớn hở
Thấp
cơ bỏ pháo tiếc ơ hờ
Thắng
thua nhiều lúc do người mách
Lợi
hại đôi khi ở nước chờ…
Tôn
trọng người chơi đừng quá trớn
Giằng
quân đi hộ quá là dơ